Bà chỉ cần ngắm nghía cơ thể của họ, trò chuyện với họ

đến lạ. Họa sĩ Lê Đình Nguyên (Nguyên “trâu) một lần đến thăm Kim Thái đã ngạc nhiên “Ở tuổi này hiếm có nữ họa sĩ nào sáng tác dồi dào như chị”. Tuy nhiên người làm điêu khắc động đầu tiên ở Việt Nam đã góp ý Kim Thái một chi tiết nhỏ, giảm bớt tông màu ở “đầu nhũ hoa” trong bức tranh. Kể cũng đúng, bộ ngực phụ nữ dẫu đang độ e ấp, trinh nguyên cũng khó mà đỏ rực như son giống như tranh Kim Thái. Nhưng nữ họa sĩ 70 tuổi chỉ cười, không sửa: “Nếu cần người đàn bà giống như đời thực thì nhiếp ảnh đã làm rồi, cần chi đến hội họa”. Bà từng vẽ người đàn bà trong lao động, trong chiến tranh và hơn mười năm trở lại đây, Kim Thái quay sang vẽ phụ nữ khỏa thân, việc sử dụng màu sắc trong tranh bà cũng thay đổi theo chiều hướng tươi sáng hơn. Càng già tranh của Kim Thái càng trẻ, đó mới là điều lạ: “Tranh tôi không u tối, bởi cuộc đời dù thế nào thì cái đẹp vẫn là bất biến”. Trong tranh của bà cũng thấp thoáng bóng dáng đàn ông nhưng sự xuất hiện của họ cũng chỉ làm nền cho sự tỏa sáng và đam mê của đàn bà. “Vẻ đẹp của đàn bà ai cũng phải ca ngợi, đừng phân biệt nam họa sĩ hay nữ họa sĩ”, Kim Thái nói vậy. Chẳng lẽ sự đố kị bản năng của bà không tồn tại hay sao? Bà cười: “Phải vượt lên, đừng mang con mắt đàn bà quá khi nhìn đồng loại”. Nhưng ngắm tranh Kim Thái người tinh vẫn nhận ra, những người đàn bà phơi bày phồn thực ấy không mang VCK Euro 2016 màu nhục cảm. Đúng kiểu đàn bà vẽ đàn bà. Kim Thái tâm sự, cũng mời mẫu nude tới nhà nhưng mẫu nude cộng tác với bà cực nhàn. Bà chỉ cần ngắm nghía cơ thể của họ, trò chuyện với họ, chụp vài kiểu ảnh… là xong, không cần họ ngồi hàng giờ làm mẫu: “Tôi vẽ bằng tưởng tượng”. Thế nên, có thể nói tranh của Kim Thái không có nguyên mẫu. Bà cóp nhặt trong cuộc đời những ánh mắt, bờ môi, những đôi tay, bờ vai… gợi cảm và thổi vào tác phẩm của mình trong mỗi cuộc thăng hoa. 

Xem thêm bài viết trong mục Kinh tế tại website http://dodungchome.com

Leave a Reply