Còn tôi là đứa tóc nâu mắt màu xám khói

Còn tôi là đứa tóc nâu mắt màu xám khói với những lọn tóc xoăn bất trị thách thức cả những chiếc máy duỗi tóc tốt nhất, và có đôi chân dài nghêu như một cái ghế ở quầy bar. Nhưng có một sợi dây vô hình đã gắn kết chúng tôi lại với nhau, tôi và Vee đều tin rằng chúng tôi đã thân thiết từ trước khi được sinh ra, và sẽ mãi mãi gắn bó bên nhau trong suốt phần đời còn lại.

Thầy nhìn xuống cả lớp: “Thực ra, tôi tin chắc rằng các bán tivi cũ em đều hiểu khá rõ về người bạn đang ngồi cạnh mình. Các em chọn chỗ ngồi đó vì một lý do đặc biệt, đúng không? Sự quen thuộc. Tiếc là những thám tử giỏi nhất lại tránh sự quen thuộc. Nó làm nhụt đi bản năng điều tra. Thế nên ngày hôm nay chúng ta sẽ lập một sơ đồ chỗ ngồi mới.”

Tôi định mở miệng phản đối nhưng Vee đã làm thế trước tôi: iphone 6 plus chính hãng “Em phản đối! Đã tháng tư rồi, năm học sắp kết thúc rồi. Bây giờ thầy không thể bày ra cái trò này được.”

Thầy McConaughy khẽ mỉm cười: “Tôi hoàn toàn có thể bày cái trò này đến tận ngày cuối cùng của học kỳ. Và nếu em trượt môn của tôi, năm tới em quay lại đây, tôi sẽ lại bày cái trò này ra đấy.”

Vee lườm thầy. Nó nổi tiếng vì cái lườm đó. Đó là cái nhìn có thể nói lên mọi thứ mà không phải thốt ra thành tiếng. Rõ ràng đã miễn nhiễm với nó, thầy đưa còi lên miệng và chúng tôi hiểu ra vấn đề.

“Những em ngồi bên trái bàn – bên tay trái của các em đó – di chuyển lên một chỗ. Những em ngồi bàn đầu – đúng, bao gồm cả em đấy, Vee ạ – chuyển xuống bàn cuối.” 

Nội dung bạn đang xem còn rất nhiều trong chuyên mục Công nghệ, nếu bạn quan tâm nhiều chủ đề hơn vui lòng truy cập http://dodungchome.com

Leave a Reply