Đang mở phong trà sen thả vào chiếc ấm men cải già

Theo hai văn nhân vào phòng, tôi biết phận ngồi im. Sao Mai ấn Vân Long ngồi lên chiếc ghế mây lành lặn, chưa bị trũng mặt, mở toang cửa, đun ấm nước mới, thau ấm, rửa chén. Tất tả.

Lật chiếc mũ vải, thận trọng nới cúc cổ áo chemise, Vân Long phe phẩy xua đi cái nóng bức do cuốc bộ hơn cây số từ bến xe. Nước chưa sôi, khách văn đã bày ra nào trà Thái ướp sen Tây Hồ, bánh cốm Nguyên Ninh dốc Hàng Than và chồng báo Le Figaro kẹp tờ du an Vinhomes Thang Long Người Hà Nội cũ hoen vàng. Dưới đáy ba lô là bọc giấy báo to tay bắp chuối.

Nhà thơ vuốt mái tóc ngả màu, xởi lởi nụ cười như bất tận.

– Trà, bánh cốm vẫn là thứ mọi khi. – Sột soạt, lớp giấy báo bung dần theo mỗi chuyển động của bàn tay đã từng chơi vi-o-lin. – Còn đây là thứ nước mắm cốt Vạn Vân tôi mang về từ Cát Hải biệt thự Vinhomes Thăng Long trong chuyến đi thực tế biển. Hãng nước mắm một thời của gia đình Đoàn Chuẩn, chắc anh chưa quên. Chặc, ông bạn già Trần Lê Văn hứa mãi cùng tôi lên thăm anh, nhưng phút cuối lại đau chân…

Rồi trong câu chuyện, tôi biết Vân Long mới tìm lại được tờ Người Hà Nội đăng bản nhạc “Đường thơm hoa sữa gọi” của Đoàn Chuẩn phổ bài “Thu cảm” của ông. Chẳng hiểu sao ở ngay Hà Nội mà cả hai tác giả đều không còn bản lưu. May có ông bạn An Kiều – Giám đốc chi nhánh điện lực Alstom (Pháp) đã tình cờ thấy số báo đó trong một gia đình Việt kiều ở Paris.

Đang mở phong trà sen thả vào chiếc ấm men cải già, Sao Mai dừng tay ngẩng lên. Đôi mắt sương sương:

– Thế thì bản phổ thơ cậu là bản nhạc thứ 18 – bản cuối cùng sau bản phổ “Thời gian” của Văn Cao đấy.

Nếu bạn là người quan tâm Mẹ và Bé hãy thường xuyên quay trở lại http://dodungchome.com để cập nhập nội dung hữu ích nhé !

Leave a Reply