Đúng lúc này cô Mullet dùng cặp mông lúc lắc ẩy cửa ra và lạch bạch đi vào phòng với một chiếc khay đầy ứ

“Tôi hiểu rồi. Ông có thường ra ngoài vào giờ đó không?”

Câu hỏi của viên thanh tra có vẻ bình thường, gần giống như đang tán gẫu, nhưng tôi biết không phải thế.

“Không, tôi không thường ra ngoài vào giờ đó,” bố nói. “Ông hỏi vậy là có ý gì?”

Thanh tra Hewitt gõ gõ chiếc bút Biro lên chót mũi, như thể ông ta sắp đệ trình câu hỏi kế tiếp trước ủy ban nghị viện.

“Ông có nhìn thấy ai khác không?”

“Không,” bố nói. “Tất nhiên là tôi không nhìn thấy ai khác. Không một bóng người.”

Thanh tra Hewitt ngừng gõ lên mũi để ghi chép.

“Không ai sao?”

“Không.”

Như thể đã biết trước câu trả lời, viên thanh tra khẽ gật đầu buồn bã. Ông ta có vẻ thất vọng, vừa thở dài vừa nhét cuốn sổ vào túi trong.

“À, thưa ông Đại tá, nếu ông không phiền, tôi có câu hỏi cuối cùng,” ông ta đột nhiên nói, hình như ông ta vừa nghĩ ra câu hỏi đó. “Ông làm gì trong nhà để xe ngựa vậy?”

Ánh mắt của bố lướt khỏi cửa sổ và quai hàm bố bạnh ra. Sau đó bố quay người nhìn thẳng vào mắt viên thanh tra.

“Ông thanh tra, tôi chưa sẵn sàng để nói với ông điều đó,” bố nói.

“Cũng không sao,” thanh tra Hewitt nói. “Tôi nghĩ rằng…”

Đúng lúc này cô Mullet dùng cặp mông lúc lắc ẩy cửa ra và lạch bạch đi vào phòng Vinhome Thang Long với một chiếc khay đầy ứ.

“Tôi mang cho mọi người bánh hạt nghiền ngon tuyệt đây,” cô nói, “bánh hạt nghiền, trà, và một ly sữa tươi ngon cho cô Flavia.”

Bánh hạt nghiền và sữa! Tôi căm ghét bánh hạt nghiền không kém gì thánh Paul căm ghét tội ác. Có khi còn hơn ấy. Tôi muốn trèo ngay lên bàn, cắm chiếc xúc xích vào cái dĩa giống như 

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Công nghệ tại website http://dodungchome.com

Leave a Reply