Dứt lời Bông Gòn bỏ đi một mạch

Giọng nói ấm áp của ai đó vang lên. Trong khoảnh khắc ấy, âm thanh khi nãy kéo Bông Gòn trở về thực tại. Nó chợt tỉnh, mắt hướng ra khỏi đám đông nhìn chăm chú như muốn tìm người có giọng nói đó. Đám học sinh tản dần ra, một cậu con trai bước đến gần. Không hiểu sao khi vừa nhìn thấy mặt cậu ta thì trong đầu Bông Gòn như có luồng điện chạy dài, nó báo tín hiệu cho thằng bé biết đó là J. Gương mặt, đôi mắt, cái mũi, cái miệng giống hệt Bông Gòn. Duy có mái tóc là gọn gàng hơn không giống mớ bòng bong ngốc nghếch. Cậu con trai đó cũng rất ngạc nhiên khi thấy Bông Gòn đứng trước mặt. Mấy đứa kia cũng thế, chúng trố mắt vì có hai người giống y như nhau.

“Cậu là ai vậy?”

“Cậu là J đúng không?” – Bông Gòn hỏi nhanh như bị ai bật công tắc.

“Sao cậu biết tên tớ?”

Lúc đó trong đầu Bông Gòn thiết nghĩ: “Mình sẽ nhìn hắn và nói ‘Thì ra là mày…’ để tỏ vẻ dữ tợn.” Thế nhưng chẳng biết lý do gì nó lại buột miệng nói nhẹ nhàng:

“Tớ có chuyện muốn nói với cậu.”

Dứt lời Bông Gòn bỏ đi một mạch vào trường mà không cần biệt thự biển vinpearl biết phản ứng của J thế nào.

Cũng là khu vườn phía sau trường nhưng liệu có xảy ra cuộc hỗn chiến như Bông Gòn nghĩ không? Hai cậu bé đứng đối diện nhau. Đến lúc này thì Bông Gòn lại nín thinh, đưa tay gãi gãi mớ tóc mềm như cục gòn kia. Sao nó không thể nói huyên thuyên như đã tưởng tượng, cái miệng như bị dán băng keo cứng ngắc. Bông Gòn ước giá như mình chưa bao giờ đặt chân đến đây thì hay biết mấy. 

Hãy cho chúng tôi những nhận xét về chủ đề Kinh tế để chúng tôi ngày càng có nhiều sự hoàn thiện hơn cho website http://dodungchome.com

Leave a Reply