Hôm qua là tròn một năm

"Không sao," thám tử Hunt nói. "Bình tĩnh đi. Cậu cho tôi biết địa chỉ nhà cậu."

"Ông biết tôi cư ngụ ở đâu mà. Tôi đã thấy ông đôi khi tuần tra trước nhà tôi, tôi thấy ông rõ ràng cho xe chạy chậm lại. Ông đừng giả đò ông không biết gì cả."

Thám tử Hunt nghe những lời nói đầy vẻ nghi kỵ. "Tôi không có ý gạt gẫm gì cậu. Tôi muốn biết chính xác địa chỉ nhà cậu để tôi gọi hẹn một chiếc xe tuần tiễu ở đó. Tôi cần ai đó chở tôi trở lại đây để tôi lấy xe của tôi về".

Johnny trầm ngâm nhìn ông thám tử. "Tại sao ông cứ tuần tra quanh nhà tôi thường xuyên vậy?"

"Thì như tôi đã nói với cậu rồi đó. Có nhiều người thực sự muốn giúp đỡ cậu."

Johnny chưa chắc mình tin tưởng ông ấy, nhưng cậu vẫn đọc cho ông thám tử địa chỉ nhà và quan sát ông ấy gọi điện đàm yêu cầu gửi một chiếc xe tuần tra tới địa chỉ ấy. "Mau chân lên anh bạn." Hunt bước ra khỏi chiếc ô tô công vụ không gắn huy hiệu, rảo bước qua bãi  đậu xe hướng về phía chiếc ô tô của Johnny. Cậu mở cửa phía bên hành khách và ông thám chung cư thăng long victory tử trườn người vào ghế tài xế. Johnny đeo dây an toàn, ngồi cứng đờ trong xe. Không hề nhúc nhích một quãng thời gian khá lâu. "Tôi xin lỗi về tai nạn liên quan đến em gái cậu," thám tử Hunt nói. "Tôi rất tiếc tôi không thể mang cô ấy về với gia đình cậu. Cậu hiểu điều này chứ hả?"

Johnny nhìn chăm chú về phía đằng trước, hai bàn tay ghì chặt trên đùi. Mặt trời vươn cao quá ngọn cây và tỏa những tia nắng nóng bỏng qua lớp cửa kính.

"Cậu có thể nói điều gì đó không?" Hunt hỏi.

Johnny quay lại, giọng trầm đều. "Hôm qua là tròn một năm." Cậu biết giọng của mình lí nhí. "Ông có biết chuyện đó không?"

Thám tử Hunt bối rối. "Có, tôi biết chuyện ấy."

Johnny nhìn đi chỗ khác. "Ông làm ơn chỉ lái xe thôi

được không?"

Chiếc xe nổ máy, khói xanh bốc lên bay toả vượt quá cửa kính phía bên Johnny ngồi. "Được, Johnny," ông thám tử nói. 

Nội dung bạn đang xem còn rất nhiều trong chuyên mục Công nghệ, nếu bạn quan tâm nhiều chủ đề hơn vui lòng truy cập http://dodungchome.com

Leave a Reply