Một chiếc xe tải nhỏ vuông vức cổ lỗ sỉ

Một chiếc xe tải nhỏ vuông vức cổ lỗ sỉ nằm cạnh chiếc Transam màu vàng rỉ sét trên lối đậu xe, tôi đoán cả Bob và Betsy đều có nhà. Cô con gái lớn mở cửa, nhưng con bé chỉ đơn giản là đứng phía trong cửa sập, nhìn chằm chằm vào bụng tôi khi tôi hỏi có người nhà ở nhà không. Gia đình Nash đều nhỏ con. Đứa bé này, Ashleigh, theo tôi biết đã mười hai tuổi, nhưng trông cùng cỡ thằng nhóc mập mạp tôi gặp lần đầu tiên, nhìn con bé trẻ hơn so với tuổi của nó. Và các cư xử cũng y như vậy. Nó mút tóc và khẽ chớp mắt khi Bobby Con lạch bạch đến bên cạnh và bắt đầu khóc rống lên khi thấy bóng dáng tôi. Sau đó là tru lên. Vài phút trôi qua cho đến khi Betsy Nash đến bên cửa. Cô ta cũng có vẻ sửng sốt như mấy đứa con, và bối rối khi tôi tự giới thiệu.

“Wind Gap không có báo địa phương,” cô nói.

“Đúng vậy, tôi từ tờ Chicago Daily Post,” tôi nói. “Ở Chicago. Ilinois.”

“Vâng, chồng tôi xử lý những thỏa thuận mua bán kiểu này,” cô nói và bắt đầu lùa những ngón tay vào mái tóc vàng của con trai mình.

“Tôi không bán báo dài hạn hay gì cả… Ông Nash có nhà không? Có thể tôi chỉ cần nói chuyện nhanh với ông ấy một chút?”

Cả ba người nhà Nash đồng loạt rời khỏi cửa, và một vài phút sau, Bob Nash dẫn tôi vào trong và ném đống đồ giặt ủi khỏi ghế để dọn chỗ cho tôi ngồi.

“Chúa ơi, nơi này là một đống rác,” ông lầm bầm lớn tiếng về phía vợ mình. “Tôi xin lỗi về tình mua xe kia morning cũ trạng nhà của chúng tôi, Cô Preaker. Mọi thứ như địa ngục từ sau vụ của Ann.” 

Chúng tôi thường xuyên update nội dung liên quan đến Giải trí tại đây và còn rất nhiều tại website http://dodungchome.com

Leave a Reply