Mưa bắt đầu rũ rượi cạ mình vào đêm

Hải Lam vẫn để nguyên đầu trên vai tôi. Từ khóe mắt em rịn ra một giọt nước mắt âm ấm, thấm lên thềm cổ. Mơn man.

Người đàn ông vẫn chăm chú nhìn Lam bằng ánh mắt biết điều khiển của mình. Anh ta đưa tay phải lên ôm lấy khuôn mặt Lam. Nhè nhẹ xoa dịu những giọt nước mắt đang thi nhau tuôn hối hả. Anh ta hoàn toàn bỏ mặc sự hiện diện của tôi.

– Dạo này em gầy quá! Lại biếng ăn rồi! Anh làm bánh cookies cho em nhé!

Hải Lam vẫn giữ mua do cu yên lặng. Một sự yên lặng bướng bỉnh. Cam chịu. Trong một khoảnh khắc bất ngờ và hoàn toàn vô thức, tôi đẩy anh ta ra, nắm lấy những ngón tay lạnh ngắt của Hải Lam và kéo em đi. Chúng tôi đi về phía những ánh đèn rực rỡ của thành phố. Anh ta hình như vẫn đứng yên ở đó. Không đuổi theo. Ấy vậy mà chúng tôi vẫn cứ đi. Hướng về phía ánh bán tivi cũ sáng không biết mệt mỏi, về phía những tòa nhà nhấp nhoáng thứ sang trọng, lạnh lẽo, phù phiếm.

Mưa bắt đầu rũ rượi cạ mình vào đêm. Chúng tôi nép dưới một mái hiên chênh chếch. Những cơn mưa nhiệt đới mùa hè ủ theo mùi đất ngai ngái đầy nhục cảm. Chúng mang trong mình luồng khí nóng kỳ lạ, có đủ sức thổi bùng cô đơn thành lửa, đốt rụi thành phố. Tôi hỏi Hải Lam nhà em ở đâu để tôi đưa em về. Em thu mình bé nhỏ trong chỗ khuất, xòe tay nắm chặt những giọt mưa đang lần lượt bỏ chạy. Tôi lại hỏi Hải Lam em có muốn uống gì nong nóng không. Em bước ra khỏi vùng khuất, khuôn mặt lấp lánh nước. Hải Lam nhìn tôi và bảo, em muốn tối nay ở nhà tôi và nếu có thêm một cốc trà thì em sẽ không đòi hỏi gì hơn nữa. 

Thông tin hữu ích bạn đang đọc có rất nhiều tại chuyên mục Thị trường chung trong website http://dodungchome.com

Leave a Reply