Nàng phóng như bay trên con đường gồ ghề bằng đôi chân không dép

xã, giờ bị bom đánh tơi bời. Các cơ quan của xã đã chuyển vào trong các nhà hầm giữa đội Năm, cách độ cây số, để lại bộ phận trực làm nhiệm vụ hướng dẫn xe, người khi có sự cố, xử lý các tình huống bất trắc và san lấp bảo dưỡng mặt đường khi bị bom phá. Tóm lại, bộ phận này như một tổ thanh niên xung phong của xã giữ ngã ba ngầm Chánh Hòa.

Cẩm phóng theo con đường tỉnh lộ đất đỏ đi Sen Bàng, mặc cho Kiên gọi giật giọng trong đêm tối. Mười lăm phút sau Cẩm đã gặp được toán người hớt hải từ Lòi Trúc chạy về. Nàng túm tay người thứ nhất, hỏi trong hơi thở hổn hển:

– Ai mới trúng bom rứa?

– Không biết, người ấy vừa trả lời, vừa hất tay Cẩm ra, cắm cổ chạy như thể bị ai đuổi. Cẩm lại chặn người thứ hai:

– Thấy anh Thiện mô không?

– Không thấy!

Họ lại phẩy tay, chạy như ma đuổi. Thực ra, đây là những người yếu bóng vía, thấy người chết bất ngờ thì tâm thần bấn loạn, rồi bỏ chạy, chứ làm thế giải quyết được gì đâu! Nghĩ vậy, nhưng lòng Cẩm cũng ngổn ngang, bán tính bán nghi. Sao người ta lại không nói với mình? Hay đã có chuyện gì với Thiện? Cẩm túm lấy người thứ ba, giằng túm lại:

– Người bị nạn, chừ ở mô?

– Đem về làng rồi!

Cẩm buông anh ta ra và chạy vượt lên. Nàng phóng như bay trên con đường gồ ghề bằng đôi chân không dép, thẳng đến nhà hầm trạm xá. Khi chen vào được lớp người trong cùng, nàng thấy Thiện đang ngồi bất động bên xác Phượng, nàng thở hắt ra, và đổ sụp xuống…

* *    * 

Chủ đề Siêu xe nếu bạn quan tâm có thể thường xuyên xem tại http://dodungchome.com

Leave a Reply