Nhưng cái thần diệu ấy cũng chỉ là một thứ tinh thần

Không biết cái Lài bú được bao nhiêu, và có thật có ra sữa non hay không, nhưng tôi cảm giác hình như sau đó người nó ấm lại ít nhiều…

Trong hang tối bây giờ, chúng tôi không còn cảm giác thời gian, không gian nữa, không còn gì tất. Chỉ còn lại mỗi câu thì thầm: " Ngày mai anh đi rồi…" đang lan đi khe khẽ. Phải, " Ngày mai anh đi rồi" trở thành câu thần chú kì diệu để chúng tôi phù phép nuôi nhau. Trong bóng tối, tôi hiểu rằng các bạn gái của tôi đang vạch vú áp vào miệng bạn mình, thì thầm: " Ngày mai anh đi rồi… Ngày mai anh đi rồi", cầu mong kích thích từng giọt sữa trinh trắng. Tất nhiên trong lời nguyện cầu thiêng liêng ấy, đầu óc chúng tôi tưởng tượng lại từng chi tiết một trong câu chuyện của Loan, với mỗi đứa có một khuôn mặt chàng trai riêng của mình…

Nhưng cái thần diệu ấy cũng chỉ là một thứ tinh thần, một thứ ý niệm lãng quên đói khát nhiều hơn là vật chất. Vả lại, nếu có thật tí chút vật chất nào đó, thì nó cũng là một kiểu " đẽo thịt nuôi xương"chốc lát mà thôi. Bởi sau lần tỉnh lại giữa một lúc nào đó, cái Lài đã chết lịm từ lúc nào, người lạnh cứng bên cạnh tôi. Tôi gắng mãi để vần cái xác khô tóp vào phía trong, mong đồng đội tôi không ai biết. Nước mắt ứa ra, tôi lại sờ mó từng khuôn mặt bất động, không còn đứa nào mang quần áo, đã có đứa không còn cử động được nữa…

Hình như thêm một ngày nữa trôi qua, bởi khí lạnh trong hang làm tôi hồi Vinpearl Condotel tỉnh. Và điều khủng khiếp ấy đã đến… Linh hồn đồng đội tôi, những cô gái trẻ măng ấy, đã lần lượt thoát ra khỏi hang từ bao giờ, xác của họ còn nằm xoài trên đất, tôi lần lượt vuốt mắt cho chúng. 

Hãy cho chúng tôi những nhận xét về chủ đề Giải trí để chúng tôi ngày càng có nhiều sự hoàn thiện hơn cho website http://dodungchome.com

Leave a Reply