Ông bác sĩ nhún vai

“Tôi chưa từng nghe thấy chuyện này trước đây. Các cơ quan bị lấy đi mà không được phép hay sự đồng ý của người nhà bệnh nhân sao? Sự dàn xếp đó là thế nào?”

Ông bác sĩ nhún vai. “Nói thật là tôi không biết. Bình thường nó phụ thuộc vào nhiều thứ. Các cơ quan nội tạng là cực kỳ quan trọng đối với việc đào tạo y khoa. Tất cả các bệnh viện của các trường Đại học có những bộ sưu tập nội tạng rất lớn. Thậm chí tôi từng nghe là một vài bác sĩ, những người nghiên cứu về y học, còn có những bộ sưu tập riêng của mình cơ, nhưng tôi không thể đảm bảo được điều đó.”

“Những người sưu tầm nội tạng à?”

“Họ là những người như thế.”

“Chuyện gì đã xảy ra với cái… Jar City này? Nếu nó không còn hoạt động nữa?”

“Tôi không biết.”

“Vậy ông nghĩ rằng đó có thể là nơi cất giữ bộ não sao? Bảo quản trong phoóc môn sao?”

“Có thể lắm chứ. Tại sao ông lại cho khai quật xác cô bé lên?”

“Có thể đó là một sai lầm,” Erlendur thở dài. “Có thể cả cái vụ án này là một sai lầm lớn.” 

Elínborg đến tìm Klara, em gái của Grétar. Việc cô tìm kiếm nạn nhân khác của Holberg, người phụ nữ Húsavík như Erlendur đã gọi, chẳng đi đến kết quả nào. Tất cả những người phụ nữ mà cô đến tìm đều phản ứng như nhau: ngạc nhiên tột độ, sau đó là tò mò, háo hức muốn biết thêm làm cho Elínborg phải sử dụng tất cả những chiêu học được trong sách để tránh đề cập đến các chi tiết cụ thể của vụ án. Cô biết rằng mặc dù cô và các linh kiện máy tính cũ hà nội cảnh sát khác – những người đang điều tra người phụ nữ đó – có nhấn mạnh đến mấy rằng đó là một vụ rất nhạy cảm và không được nói với ai khác, điều đó cũng không thể nào ngăn những câu chuyện ngồi lê đôi mách liên miên khi màn đêm dần buông. 

Thông tin hữu ích bạn đang đọc có rất nhiều tại chuyên mục Kinh tế trong website http://dodungchome.com

Leave a Reply