Tìm tới cửa tiệm bán than

Chàng định nói “đa tạ” nhưng lại cảm thấy thế xa lạ, nên lời đã tới môi nhưng không nói ra miệng.

Ra khỏi cửa, đi trên đường tuyệt, chàng chợt nắm lấy tay nàng, hỏi: “Phong Nhi, mấy năm nay muội sống có tốt không?”.

“Rất tốt, huynh thì sao?”

“Cũng ổn.”

“Lên ngựa đi, dưới đất trơn quá”, nàng dắt ngựa, nói với chàng.

“Không không không”, chàng lập tức nhớ tới Tiểu Mi, đời này kiếp này, chàng tuyệt đối không để nữ nhân nào dắt ngựa cho mình nữa, “Chợ họp cách vị trí chung cư vinhomes metropolis đây không xa, đi bộ một chút là đến rồi”.

Tô Phong Nghi chỉ đành cùng chàng đi bộ tới chợ.

Dọc đường chàng vẫn một mực lặng lẽ dắt tay nàng. Nàng cảm nhận được cánh tay trái bị thương của chàng không còn sức lực như trước nhưng vẫn rất ấm áp, thậm chí nàng còn cảm thấy bộ dạng chàng dắt tay mình rất ngây thơ, rất ỷ lại, cứ như một đứa bé vậy. Tử Hân vẫn gầy guộc như cũ, nhưng lại cố chấp đi phía trước, chắn gió tuyết thiết kế vinhomes metropolis trước mặt ập tới cho nàng. Nàng cảm nhận được cánh tay trái bị thương của chàng không còn sức lực như trước nhưng vẫn rất ấm áp, thậm chí nàng còn cảm thấy bộ dạng chàng dắt tay mình rất ngây thơ, rất ỷ lại, cứ như một đứa bé vậy.

Tìm tới cửa tiệm bán than, chàng bỗng hỏi: “Muội định ở lại đây với ta mấy ngày?”.

Nàng tức giận dừng bước, quay đầu lại hung hăng trợn mắt nhìn chàng trừng trừng, tỏ vẻ vô cùng bất mãn.

“Không không, ta không phải có ý đó”, chàng vội vàng giải thích, “Nếu muội ở lại ít ngày thôi, ta sẽ mua in ít than toa m1 vinhomes metropolis một chút, cho bớt khói. Nếu muội ở lâu, ta đành phải mua như thường vậy… Tiền của ta không nhiều”. 

http://dodungchome.com có nội dung update hàng ngày, nếu bạn quan tâm chuyên mục Giải trí hãy ghé thăm thường xuyên nhé !

Leave a Reply