Tôi ra khỏi giường và thấy một mẩu giấy nhắn màu vàng được đính vào chiếc gương trong phòng tắm

Tôi lôi điện thoại từ dưới gối ra và kiểm tra tin nhắn. Patch không gọi điện. Tôi kéo cái gối vào mình, ôm lấy nó và cố quên đi cảm giác trống rỗng trong lòng. Patch bỏ về bao lâu rồi nhỉ? Mười hai tiếng. Còn bao lâu nữa tôi mới được gặp lại anh? Tôi không biết. Đó là điều khiến tôi lo lắng. Thời gian càng trôi qua, tôi cảm thấy bức tường đá giữa chúng tôi càng thêm dày.

Hãy cố gắng trải qua ngày hôm nay, tôi tự nhủ, nuốt ực viên sỏi tưởng tượng đang mắc trong cổ họng xuống. Sự xa cách lạ lùng giữa chúng tôi không thể tiếp diễn mãi mãi. Sẽ chẳng có gì được giải quyết nếu tôi trốn trên giường suốt cả ngày. Tôi sẽ gặp lại Patch. Thậm chí có thể anh sẽ ghé qua sau khi tan học. Hoặc tôi có thể gọi điện cho anh. Tôi cứ miên man với những suy nghĩ kỳ cục ấy, không cho phép bản thân nhớ đến các tổng lãnh thiên thần. Đến địa ngục. Đến nỗi lo sợ của tôi về việc Patch và tôi đang đối mặt với một vấn đề mà cả hai chúng tôi đều không đủ mạnh mẽ để giải quyết.

Tôi ra khỏi giường và thấy một mẩu giấy nhắn màu vàng được đính vào chiếc gương trong phòng tắm.

Tin tốt là: Mẹ đã thuyết bán chung cư xuân mai riverside phục được cô Lynn không bảo Scott ghé qua đón con sáng nay. Tin xấu là: cô Lynn nhất quyết muốn con dẫn Scott đi thăm thú thị trấn. Đến nước này thì mẹ không chắc là lời từ chối sẽ có tác dụng. Con đưa cậu ta đi chơi sau khi tan học được không? Đi một lát thôi. Đừng lâu quá. Mẹ để số điện thoại của cậu ta trên kệ bếp ấy.

Hôn con! 

Thông tin hữu ích bạn đang đọc có rất nhiều tại chuyên mục Trang trí nhà cửa trong website http://dodungchome.com

Leave a Reply